Bà ngoại tôi sinh vào những năm 1920, ở một ngôi làng nhỏ ven Hồ Tây, Hà Nội – làng Yên Thái (Bưởi). Ngày ấy khu vực quanh Hồ Tây không phải là đất vàng bất động sản như bây giờ, mà là những xóm làng yên tĩnh của người Hà Nội cổ, nơi người ta trồng đào, dệt lụa, làm giấy dó, và sống chậm rãi giữa bờ tre gốc mít. Bà sinh ra trong thời chiến, lớn lên trong thời chiến, và nuôi sáu người con qua nhiều cuộc chiến nữa. Bà không giỏi chữ nhưng cả sáu người con Bà nuôi lớn đều thành đạt.
Và trong suốt cuộc đời mình, Bà luôn giữ một chiếc lược bí trong túi áo.
Chiếc lược nhỏ hơn bàn tay, kiểu truyền thống: thân nẹp bằng gỗ, răng lược bằng tre nứa mỏng, ken sít vào nhau, đều tăm tắp. Bà giữ nó trong túi áo cánh, loại áo bà ba, bên trái, ngay phía dưới ngực. Mỗi buổi sáng, Bà ngồi ở hiên, rút lược ra, chải tóc từ đỉnh đầu xuống, chậm rãi, lặng lẽ. Tóc Bà bạc trắng, thẳng, dài ngang vai. Chải xong Bà cuộn tóc lên, cài gọn, rồi cất lược đi. Cả quá trình chỉ mất vài phút. Nhưng đó là vài phút mà không ai trong nhà được phép làm phiền Bà.
Tôi lớn lên với hình ảnh ấy. Bà nuôi tôi từ bé.
Lược bí truyền thống Việt Nam không phải thứ đồ vật xa xỉ. Nó là đồ dùng hàng ngày, giản dị đến mức gần như vô hình.
Cấu tạo đơn giản: phần răng lược được chẻ từ tre hoặc nứa, mỏng, mịn, ken sít nhau đến mức gần như không có khoảng trống giữa các răng. Phần thân nẹp bằng gỗ, kẹp chặt hàng răng tre lại. Toàn bộ chiếc lược gọn trong lòng bàn tay, nhẹ không đáng kể, và có thể dùng hàng năm trời mà không hỏng.

Tên gọi “lược bí” xuất phát từ đặc điểm răng lược bí mịn, dùng để chải sạch bụi bẩn, gàu, và ký sinh trên tóc. Trong thời kỳ mà dầu gội đầu chưa phổ biến, lược bí là công cụ vệ sinh quan trọng. Nhưng với phụ nữ Hà Nội như Bà tôi, lược bí không chỉ là công cụ. Nó là nghi thức. Việc ngồi chải đầu mỗi sáng là khoảnh khắc riêng tư, là lúc một người phụ nữ đã dành cả ngày cho con, cho cháu, cho chồng, cho nhà, cuối cùng dành cho mình vài phút.
Chiếc lược bí của Bà tôi, sau hàng chục năm sử dụng, có một lớp bóng mờ trên phần nẹp gỗ, dấu vết của ngón tay cầm mỗi ngày. Phần răng tre ngả vàng đậm, mềm hơn lúc mới nhưng vẫn đều. Nó không có giá trị vật chất gì đáng kể. Nhưng nó là thứ duy nhất trong nhà mà chỉ Bà dùng, chỉ Bà chạm vào, và mang trên mình dấu vết của riêng Bà.
Và rằng chiếc lược bí không phải chỉ là cái lược. Nó là vài phút mỗi sáng mà Bà dành cho mình, giữa một cuộc đời hầu như không có phút nào dành cho mình.
Và tôi nhớ chiếc lược bí.
Những thứ nằm trong túi
Có một khái niệm mà những người yêu đồ vật gọi là EDC: everyday carry, những món đồ bạn mang theo mỗi ngày. Ở phương Tây, EDC thường là dao gập, đồng hồ, ví, bút, có khi là cả đèn pin bỏ túi. Có cả những cộng đồng online hàng triệu thành viên, nơi mọi người khoe bộ EDC của mình như khoe bộ sưu tập, xếp ngay ngắn trên mặt bàn, chụp ảnh từ trên xuống.
Nhưng EDC của đàn ông và phụ nữ Việt Nam thế hệ bà ngoại tôi thì khác. Nó không bao giờ được khoe. Nó nằm trong túi áo bà ba, trong bọc vải buộc dây thun, trong cái hộp thiếc nhỏ dưới đáy giỏ đi chợ. Và nó gần như luôn bao gồm: một chiếc lược bí, một chiếc khăn mùi xoa, và có khi là một ít tiền gấp nhỏ xíu bọc trong giấy báo.
Chiếc lược bí có lẽ là thứ thân mật nhất. Nó không phải đồ trang sức, không phải thứ để người khác nhìn thấy. Nó là thứ bạn giấu trong túi áo, lặng lẽ rút ra khi không ai nhìn, chải vài đường cho gọn tóc, rồi cất đi trước khi ai kịp thấy. Nó là nghi thức riêng tư nhất còn sót lại của một thế hệ lớn lên mà không có gương soi trong nhà.
Sừng trâu và thời gian chậm
Chiếc lược bí truyền thống Việt Nam thường được làm từ ba chất liệu: sừng trâu, gỗ, hoặc xương. Lược sừng trâu là loại phổ biến nhất và được xem là tốt nhất: răng lược mịn, trơn, không tĩnh điện, và theo y học cổ truyền thì sừng trâu có tính mát, chải đầu giúp lưu thông khí huyết.
Quy trình làm một chiếc lược sừng trâu ở các làng nghề truyền thống không phức tạp nhưng đòi hỏi kiên nhẫn. Sừng trâu được cắt, luộc, ép phẳng, cưa thành phôi, rồi dũa từng răng lược bằng tay. Không có máy nào làm được phần dũa răng cho lược bí, vì khoảng cách giữa các răng quá nhỏ (chưa đến 1mm) và phải đều tuyệt đối. Một người thợ lành nghề mất khoảng ba đến bốn tiếng cho một chiếc lược. Nó được bán ở chợ với giá vài chục ngàn đồng.
Vài chục ngàn đồng cho bốn tiếng lao động thủ công. Đó là cái giá thật sự của những thứ chúng ta gọi là “rẻ.”
Thế hệ cuối cùng của lược bí
Tôi không dùng lược bí. Không ai trong thế hệ tôi dùng lược bí. Chúng tôi dùng lược nhựa, lược gỗ mua ở Miniso, hoặc đơn giản là vuốt tóc bằng tay rồi chạy đi. Chúng tôi không có nghi thức buổi sáng kéo dài ba phút trước hiên nhà. Chúng tôi có 45 giây trong thang máy và một cái gương selfie.
Lược bí đang biến mất. Không phải vì nó hết giá trị sử dụng, mà vì thế giới nó thuộc về đang biến mất. Thế giới mà phụ nữ để tóc dài ngang lưng, búi lên mỗi sáng, và coi việc chải đầu là một nghi thức chứ không phải một việc vặt. Thế giới mà người ta có thời gian để ngồi trên ghế đẩu ba phút mà không ai giục.
Ký ức vật chất
Có những món đồ mang giá trị vì chúng đắt. Có những món đồ mang giá trị vì chúng hiếm. Nhưng có một loại giá trị thứ ba, khó định nghĩa hơn nhiều: giá trị của một món đồ đã chạm vào da thịt ai đó mỗi ngày, trong suốt nhiều năm, cho đến khi người đó không còn.
Chiếc lược bí của bà tôi thuộc loại thứ ba. Nó không đáng bao nhiêu tiền. Nó không hiếm, hàng triệu chiếc như nó đã được làm ra và vứt đi qua nhiều thế hệ. Nhưng chiếc lược cụ thể này, với lớp bóng cụ thể này, với vết mẻ nhỏ ở góc phải mà tôi không biết bà làm mẻ khi nào, với mùi dầu dừa mờ mờ mà tôi không chắc mình ngửi được hay tôi tự tưởng tượng ra — chiếc lược này là thứ gần nhất mà tôi có thể chạm vào bà ngoại mình, bây giờ khi bà đã đi xa.
Người Nhật có từ 形見 (katami), chỉ món đồ của người đã mất mà người sống giữ lại làm kỷ vật. Không phải di sản, không phải đồ cổ. Katami là thứ mang dấu vết vật lý của người đã dùng nó: chiếc kính lão vẫn còn vết ngón tay, chiếc quạt giấy đã sờn mép, chiếc lược bí đã bóng lên vì mấy chục năm chải đầu.
Chúng ta sống trong thời đại mà mọi thứ đều thay thế được. Điện thoại, quần áo, thậm chí cả kỷ niệm cũng được lưu trên cloud và có thể xóa bằng một cú click. Nhưng chiếc lược bí của bà ngoại tôi thì không thể thay thế. Không phải vì nó không có cái giống nó. Mà vì không có chiếc lược nào khác từng chải qua mái tóc bạc ấy, mỗi sáng, trước hiên nhà, trong ba phút im lặng mà cả nhà ai cũng biết là không được phép phá vỡ.
Đó là thứ xa xỉ mà không tiền nào mua được: một món đồ nhỏ hơn bàn tay, giữ lại trọn vẹn sự hiện diện của một con người đã sống trọn một thế kỷ.



