Thành thật mà nói, viết về Zannier Bãi San Hô mà dùng mấy từ kiểu “thiên đường” hay “bản giao hưởng” thì hơi… phí. Cái chất của Zannier nó lầm lì, thô và thật hơn thế nhiều. Với một đứa hay cầm máy như tôi, Zannier không phải là resort, nó là một cái studio khổng lồ mà “đạo diễn” ánh sáng chính là mặt trời Phú Yên tháng 4
Phú Yên tháng 4 nắng gắt, nhưng bù lại trời xanh ngắt. Tôi và đứa bạn đáp chuyến bay sớm, rồi quăng mình vào không gian của Zannier. Ấn tượng đầu tiên? Nó là một cái rừng đúng nghĩa. 98 héc-ta mà chỉ có vài chục căn villa, cảm giác mình bị “cô lập” theo cách dễ chịu nhất có thể.
Đứng đâu cũng có ảnh đẹp – Không phải lời quảng cáo
Zannier không làm lobby bóng loáng. Mọi thứ ở đây là gỗ mục, là tường đất sét, là mái rơm bạc màu. Nhưng với dân nhiếp ảnh, đây là “vàng”. Những mảng tường đất nhám thô khi gặp nắng xiên tháng 4 tạo nên những texture (kết cấu) cực kỳ nghệ thuật. Ngày đầu tiên, chúng tôi chẳng đi đâu xa, chỉ cầm máy loanh quanh trong khu. Thề là ở đây, dù bạn đứng ở góc kẹt nào, cứ giơ máy lên là có khung hình “sang, xịn, mịn” mà chẳng cần hậu kỳ quá tay. Cái chất liệu truyền thống của người Ê-đê được họ tinh chỉnh lại, trông nó sang một cách rất… lầm lì..









Bình minh từ giường ngủ và căn phòng massage “lạ”
Ngày thứ hai bắt đầu bằng việc… không cần báo thức. Căn phòng view biển của tôi đón trọn mặt trời mọc. Chỉ cần hé mắt ra là thấy một khối cầu đỏ rực nhô lên từ mặt biển, nắng rót thẳng vào phòng.
Ăn sáng xong, chúng tôi chọn đi leo núi. Không phải kiểu trekking hành xác, nhưng đủ để lồng ngực hít căng cái mùi lá khô và vị mặn của biển. Từ trên cao nhìn xuống, vịnh Bãi San Hô hiện ra phẳng lặng, xanh ngắt một màu.



Nhưng cái “đỉnh” nhất của ngày 2 lại là lúc đi massage. Tôi đã đi nhiều spa, nhưng cái Hoa Sen Spa ở đây thiết kế kỳ lắm. Nó không giống phòng ốc bình thường mà như một cái tổ bằng gỗ và đất sét, uốn lượn và tối giản. Cảm giác nằm trong một không gian kiến trúc lạ lẫm như vậy, nghe mùi tinh dầu thảo mộc và tiếng gió lùa, nó lạ và phê hơn hẳn mấy kiểu spa công nghiệp.


Ngày cuối cùng, chúng tôi dành trọn cho biển. Tháng 4 biển êm như một mặt gương. Khoác lên mình bộ đồ lặn, chúng tôi lao mình xuống làn nước mát lạnh. Thế giới dưới lòng Bãi San Hô là một sự bùng nổ của màu sắc. Những rặng san hô đủ hình thù, những đàn cá nhỏ sặc sỡ bơi lội tung tăng ngay trước mắt. Snorkeling ở đây mang lại một cảm giác tự do tuyệt đối – nơi mà mọi âm thanh của cuộc sống hiện đại được thay thế bằng tiếng nước vỗ về và hơi thở đều đặn qua ống thở.
Chúng tôi cứ thế trôi nổi, để mặc dòng nước đưa đi, ngắm nhìn sự sống kỳ diệu dưới đáy đại dương cho đến khi nắng đã bắt đầu đứng bóng.
Trở về Sài Gòn khi nắng chiều nhạt dần, trong lòng tôi vẫn còn vương vấn cái mùi gỗ thơm nồng của căn villa, vị mặn của biển trên làn da và cả sự tĩnh lặng của khu rừng ấy. Zannier Bãi San Hô không chỉ là một kỳ nghỉ, nó là một trải nghiệm về sự kết nối – kết nối với thiên nhiên, với người bạn đồng hành và quan trọng nhất, là kết nối lại với chính bản thân mình sau những ngày dài mệt mỏi.
RAW Lifestyle Note: Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để “trốn” đúng nghĩa, hãy đến Zannier vào tháng 4. Đừng mang theo quá nhiều công việc, hãy mang theo một tâm hồn mở rộng và một chiếc máy ảnh thật tốt. Vì ở đây, mỗi giây phút trôi qua đều là một tác phẩm nghệ thuật của thiên nhiên.







