Lifestyle

Đảo Phú Quý: ba lần đi, ba cách yêu

Có những nơi bạn đi một lần là đủ. Và có những nơi – ít hơn nhiều, bạn cứ quay lại. Đảo Phú Quý thuộc về loại thứ hai. Tôi đi ba lần. Ba lần rất khác nhau. Và lần nào cũng nghĩ rằng: “Ừ, đây mới là Phú Quý thật.”

Bởi RAW.tháng 5 năm 2026

Có những nơi bạn đi một lần là đủ. Và có những nơi – ít hơn nhiều, bạn cứ quay lại. Đảo Phú Quý thuộc về loại thứ hai. Tôi đi ba lần. Ba lần rất khác nhau. Và lần nào cũng nghĩ rằng: “Ừ, đây mới là Phú Quý thật.”

Lần 1: Kẹt bão 2 tuần — và đây là lần vui nhất

Tháng 10 năm đó, tôi đáp tàu ra Phú Quý với kế hoạch 4 ngày 3 đêm. Mùa bão thường rơi vào tháng 9 đến tháng 3, nhưng tôi đã nghĩ mình may mắn hơn dự báo. Sai bét. 

Ngày ngày leo núi, không phải núi cao, chỉ là những con dốc vừa phải quanh đảo, nhưng gió thổi mạnh đến mức bạn phải đứng nghiêng người mới đi được

Ngày thứ 3, biển động. Ngày thứ 4, tàu ngừng chạy. Ngày thứ 5, bão vào. Ngày thứ 14, tôi mới được ra khỏi đảo.

Ở nhà dân 200k một đêm, gió thổi bay người, mưa ầm ầm suốt ngày đêm đến mức không phân biệt được sáng tối. Wifi yếu đến mức chỉ đủ để báo gia đình là “vẫn sống”. Nhưng đó lại là 2 tuần vui nhất tôi từng có trên một hòn đảo.

Quán cafe nhỏ không tên ven biển

Ngày ngày leo núi, không phải núi cao, chỉ là những con dốc vừa phải quanh đảo, nhưng gió thổi mạnh đến mức bạn phải đứng nghiêng người mới đi được. Tắm biển, dù sóng to, nhưng có những vịnh khuất gió vẫn lặng như ao. Ăn hải sản, vì ngư dân không ra khơi được, cá tôm giá rẻ như cho. Ra quán cafe, chỉ là những quán nhỏ không tên ven biển, ngồi làm việc với laptop, nhìn ra sóng đánh ầm ầm, điện thoại 4G lúc có lúc không.

Lúc đó Đảo Phú Quý còn hoang sơ lắm. Chưa homestay nào xịn, chưa có influencer nào check-in. Chỉ có làng chài, có người dân sống chậm, có con đường đất quanh đảo mà tối đến đen thui không một ngọn đèn.

Chỉ có làng chài, có người dân sống chậm, có con đường đất quanh đảo mà tối đến đen thui không một ngọn đèn

Và tôi nhớ mãi cảm giác đó – cảm giác mắc kẹt nhưng không muốn về.

Lần 2: Rì Rào Homestay — cái cửa sổ to đùng

2 năm sau, tôi quay lại. Lần này có kế hoạch hơn: tháng 7, mùa khô, tàu chạy đều. Và lần này, tôi ở Rì Rào Homestay.

Mỗi căn phòng của Rì Rào được thiết kế hết sức tối giản nhưng vẫn toát lên nét hiện đại. Xịn xò nhất có lẽ là cả ô cửa kính nhìn thẳng ra đại dương xanh tuyệt đẹp.

Rì Rào Homestay 1 – Mở mắt ra là thấy biển

Tôi đặt phòng ở Rì Rào 1, có cái cửa sổ to đùng chiếm hết cả mảng tường. Mở mắt ra là thấy biển. Hoàng hôn thì ngồi ngay trên giường mà ngắm, không cần đi đâu cả.

Rì Rào được xây dựng bằng các vật liệu đơn sơ như tre, nứa và lá dứa, cùng với những tiểu cảnh bằng cây ngũ trảo. Không gian mộc mạc, nền xi măng trét thô, bàn ghế gỗ thủ công, nhưng lại có một thứ gì đó rất đúng chỗ. Kiểu như bạn không cần thêm gì nữa. 

Lê la mọi nơi

Buổi sáng chạy xe máy đi tắm biển ở Vịnh Triều Dương. Buổi trưa ăn hải sản trên bè giá chỉ vài trăm k. Buổi chiều ra An Tiêm cafe ngồi làm việc, quán nhỏ, view biển, wifi cũng tàm tạm, nhạc nhẹ nhàng. Tối thì ra nhà hàng Long Vĩ.

An Tiêm Cafe

Nhà hàng Long Vĩ – là một nhà hàng đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao lại vắng khách, nhưng tối nào cũng ra – gió biển thổi, người địa phương ngồi uống bia, du khách ngoại quốc lang thang vào hỏi “có chỗ không”, rồi ngồi lại uống đến 11-12 giờ đêm. Kiểu chỗ mà bạn đến một mình nhưng ra về thì đã quen vài người.

Lần này đảo Phú Quý đã khác. Đã có homestay đẹp, đã có du khách đông hơn, đã có mấy quán cafe xinh xắn. Nhưng vẫn giữ được cái gì đó – cái chậm, mà tôi thích.

Lần 3: Rì Rào 3 đối diện biển — và quán bò không tên

Lần thứ ba, tôi book Rì Rào 3 — căn mới hơn, đối diện biển luôn, không che chắn gì cả. View đẹp hơn, nhưng cũng nóng hơn vào buổi trưa (cửa kính lớn + nắng chiếu thẳng = phải bật điều hòa sớm).

Vẫn An Tiêm cafe. Vẫn nhà hàng Long Vĩ. Nhưng lần này có thêm một phát hiện: quán bò tươi trong một cái hẻm mà tôi không biết tên.

Tôi quên mất tên — không có biển hiệu rõ ràng, chỉ là mấy bàn nhựa đặt ngay trong sân nhà. Nhưng bò tươi ở đó ngon “điên” được. Bò nướng lá lốt, bò tái chanh, bò nhúng dấm — tươi, ngọt, không tanh. Giá khoảng 300–350k/kg, tự chọn miếng rồi họ chế biến cho.

Có lần ngồi ăn đến 10 giờ tối, chủ quán bảo “đóng cửa rồi nhưng ăn tiếp đi, để tui dọn sau”. Kiểu người đảo Phú Quý vậy đó – không vội, không gấp.

Lần này tôi cũng ra Hòn Tranh lặn ngắm san hô. Hòn Tranh may mắn sở hữu quần thể san hô tự nhiên đa sắc, nước biển trong vắt, có thể trải nghiệm lặn biển và ngắm nhìn những tuyệt tác thiên nhiên. Tour nửa ngày khoảng 300–400k/người, bao gồm thiết bị lặn và hướng dẫn viên. San hô nhiều màu, cá bơi lúc nhúc, nước trong đến mức nhìn thấy tận đáy 5–7 mét.

Đây cũng là lần tôi ở lâu nhất, trong dự kiến, gần 10 ngày. Vì làm remote được, vì đảo Phú Quý có wifi đủ dùng (ở Rì Rào và quán cafe), vì… không muốn về.

Những điều cần biết trước khi đi

Thời điểm thích hợp để khám phá đảo Phú Quý là từ khoảng tháng 5 đến tháng 9, do mùa bão thường rơi vào tháng 9 đến tháng 4. Nhưng nếu bạn thích trải nghiệm “hai tuần như tôi”, thì cứ thử tháng 10–11.

Tàu cao tốc từ Phan Thiết ra Phú Quý chạy hàng ngày, mất khoảng 2,5 giờ. Có mấy hãng: Superdong, Phú Quý Express, giá vé khoảng 350–400k/lượt. Đặt vé sớm, đặc biệt cuối tuần và dịp lễ, vé cháy rất nhanh.

Hiện nay trên đảo chưa có xe taxi, nên bạn có thể thuê xe máy ngay tại khách sạn để khám phá đảo. Giá thuê xe máy trung bình khoảng 100–150k/ngày/xe. 

Ăn gì, ở đâu

  • Rì Rào Homestay: Lần 2–3 tôi đều ở đây. Giá 1,3–2 triệu/đêm tùy phòng. Cửa sổ kính lớn nhìn ra biển, decor tối giản, gần biển nhất trong số các homestay hiện có. Book sớm vì kín phòng liên tục.
  • Quán bò gần Rì Rào: Không nhớ tên, nhưng hỏi chủ Rì Rào là họ chỉ cho. Bò tươi 300–350k/kg, tự chọn miếng.
  • Long Vĩ:  Đồ ăn ngon và không khí rất chill.
  • An Tiêm Cafe: View biển, wifi ổn, nhạc nhẹ. Nơi lý tưởng để remote work buổi chiều.
  • Hải sản trên bè: tươi roi rói, giá rẻ hơn đất liền nhiều.

Làm gì

  • Lặn ngắm san hô ở Hòn Tranh: Tour nửa ngày 300–400k, san hô đẹp, nước trong.
  • Tắm biển Vịnh Triều Dương: Bãi cát trắng, nước xanh ngọc.
  • Ngắm hoàng hôn ở bờ kè Ngũ Phụng hoặc ngay từ phòng Rì Rào nếu bạn ở căn view biển.
  • Leo núi nhẹ nhàng quanh đảo — không cao, chỉ vừa đủ để có góc nhìn toàn cảnh.
  • Làm việc remote: Wifi ở Rì Rào và cafe An Tiêm đủ để Zoom call và gửi email.

Dành cho ai?

Đảo Phú Quý không phải chỗ để “đi chơi ầm ĩ”. Không có nightlife, không có resort sang chảnh, không có tour du lịch rầm rộ. Đây là chỗ để:

  • Remote worker muốn đổi cảnh nhưng vẫn làm việc được.
  • Người cần “mất tích” vài ngày, tắt điện thoại, ngồi nhìn biển, không làm gì cả.
  • Solo traveler thích chỗ yên tĩnh, dễ gặp người mới.
  • Nhóm bạn muốn thuê nguyên căn Rì Rào, nấu ăn chung, BBQ, ngồi uống bia nhìn biển đến khuya.

Đảo nhỏ đến nỗi một ngày đi hết. Nhưng cứ ở lâu thì mới thấy nó rộng ra từng ngày.

Lời cuối hoặc không phải cuối

Ba lần đi, ba cách yêu. Lần 1 tôi yêu sự hoang sơ và cái cảm giác bất ngờ khi bị kẹt lại. Lần 2 tôi yêu sự thoải mái, Rì Rào, An Tiêm cafe, biển đẹp. Lần 3 tôi yêu sự quen thuộc, như về nhà, như gặp lại bạn cũ.

Và tôi biết mình sẽ còn quay lại. Lần 4, lần 5, lần nào cũng vậy.

Bởi vì đảo Phú Quý không phải chỗ để “đi một lần cho biết”. Mà là chỗ để quay lại, mỗi lần một lý do khác nhau.

HỎI RAW.

Gửi câu hỏi — RAW. sẽ phản hồi.